Khi tháng Giêng tưng bừng mở hội
Anh đánh thức em bằng rạng rỡ nụ cười
gửi nỗi nhớ của đầu ngày vừa trổi
cựa quậy hoài
có giây phút nào nguôi
Anh giữ cho em ngày tháng tinh khôi
bằng tiếng yêu nhịp đều trong hơi thở
vẫn cuồng si như thuở nào bỡ ngỡ
dẫu mùa phai
dẫu lận đận bao đường
Chẳng thể nào chia cách được luyến thương
Thì chạnh lòng chi
se thắt chi ước nguyện
tình thiên thu
bởi tình Anh miên viễn
tự khởi đầu và mãi mãi nghìn sau
Em rất hiểu
Tận đáy lòng thẳm sâu
…có nụ buồn đơm theo thời gian khắc nghiệt
Ở chốn vô thường tiếc nuối nào rồi cũng ra đi biền biệt
Thì Yêu Dấu hỡi,
hãy để buồn nở cánh và tàn phai
Để trái tim Anh chứa trọn hình hài
— Em. Với tình yêu Anh nguyên thủy —
— Em. Ở góc đời Anh, yên vị —
Chia sớt vui buồn, hạnh phúc riêng Ta
Tháng Chạp, Giêng, Hai, rồi lại tháng Ba
Đừng đếm nữa,
hãy cùng nhau thinh lặng
cùng nghe nhịp tim, hơi thở thật gần
Và Em
hóa thân thành cội mùa Xuân
Của riêng Anh, cả bốn mùa mưa nắng
Phạm Thu Liễu
PhốBiển